Feeds:
Posts
Comments

Archive for the ‘Các bài viết về gia đình và bản thân’ Category

Ba tuổi rồi đấy nhỉ con trai. Con là “trung tâm vũ trụ” của cà nhà với những hành động & lời nói vừa hài hước vừa “ông cụ non” không ai đoán trước được.

Ba:  Sao con hay nói “ừ” thế, phải “vâng ạ” chứ
Zon: Nhưng người lớn toàn nói “ừ” chứ có “vâng ạ” bao giờ đâu
Ba: ????

Ba: Con không được ngịch máy tính, nó cắn đấy
Zon: Máy tính làm gì có mồm mà cắn hả ba
Ba: ????

Mẹ: Zon không được leo trèo, ngã đau đấy con
Zon: Bà ngoại bảo con có chân là để đi. Giờ con có chân thì để trèo chứ!
Mẹ: ????

Cu Zon luật sư nhỏ!

Khi hội thoại với ba mẹ, con luôn là “bên thắng cuộc” thế này. Tư duy ngôn ngữ phát triển sớm và sự hoạt ngôn của con làm cho gia đình mình luôn tràn ngập không khí hài hước của những trận cười.

Còn gì nữa nhỉ!

Diễn viên xiếc Nông Văn Zon

Diễn viên xiếc Nông Văn Zon

Zon sút bóng như “Rooney”. Sinh ra chỉ 2.4kg thuộc dạng còi. Thế mà đôi chân bé xíu khẳng khiu của cu Zon 3 tuổi sút bóng mạnh và chính xác còn hơn cả cậu bé đàn anh  hàng xóm 6 tuổi. Ngoài ra còn khả năng làm “xiếc” nhảy lộn một vòng tròn, nhảy Gangnam Style và biểu diễn trồng cây chuối siêu đẳng nữa.

Zon nhảy Gangnam Style

Zon nhảy Gangnam Style

Cu Zon cầu thủ bóng đá, cu Zon diễn viên xiếc blah blah blah

Thôi thế đủ rồi. Show-off nhiều mọi người lại ba “con hát … ba khen hay”.

Ba chả cần con là luật sư, là Rooney nổi tiếng, là diễn viên xiếc tài năng. Ba chỉ cần Zon là Zon thôi. Để hàng ngày đi làm về, bao nhiêu mệt nhọc tan biến với các trò đùa hài hước và dí dỏm bất tận của con.

Cảm ơn con trai!

Chúc mừng sinh nhật bé Nguyễn Nhật Duy, con trai của ba mẹ, em trai của chị Hà My.

Advertisements

Read Full Post »

2013-05-30 19.24.59_1Ngày mai giỗ mẹ.

Con vẫn nhớ như in hồi con còn sinh viên đi học xa nhà, hình ảnh mẹ những lúc đón con về nhà ăn Tết hàng năm: con gọi cửa, từ căn bếp của ngôi nhà số 113, C4, phường Quang Trung, mẹ đang đun bếp lò nấu ăn buổi sáng. Mẹ  lập cập đi ra, tay gầy, nhăn nheo run rẩy sờ nắn, vuốt má con, miệng líu ríu “Con về đấy hả con, sao con gầy thế này”. Do tính hay ngượng ngùng không quen thể hiện tình cảm nên lúc ấy con chỉ chào mẹ rồi ngốc ngếch tránh ra mà không biết đường dừng lại để bàn tay mẹ lâu hơn trên má. Thậm chí chưa bao giờ  con biết ôm mẹ một cái, mẹ nhỉ. Những khoảnh khắc như thế có nhiều.  Và mỗi lần như vậy gương mặt mẹ hơi thoáng buồn dù mẹ chẳng bao giờ trách  con vì điều này.

Cũng như mẹ chẳng bao giờ trách móc con vì vố số điều vụng dại ngớ ngẩn do con gây ra. Mẹ bao dung bao nhiêu, con càng ân hận bấy nhiêu. Bởi vì con chẳng bao giờ có cơ hội làm lại nữa.Năm đầu tiên mẹ mới mất, người hụt hẫng và đau buồn nhất là ba. Ba đã viết về mẹ thế này:Tết đầu tiên vắng em
Cho lòng anh nhức nhối
Em đi và đi mãi
Bao giờ về không em?

Ôi ! đêm nay nằm mộng
Nghe em gọi tên anh
Anh vội ra mở cửa
Chỉ bóng đêm lặng thinh

Chỉ bóng đêm lặng câm
Mùa xuân sao lạnh giá
Mùa Xuân đau âm thầm
Mùa Xuân càng trống trải

Chợt nhớ Xuân đêm ấy
Em đi lớp giáo viên
Em cũng về trong đêm
Gọi anh trong thổn thức

Anh vừa mở cửa ra
Em ào lên rúc ngực
Má hồng em ngây ngất
Hai ta đầm trong hương

Nhưng đêm nay đêm nay
Má hồng đã hòa đất
Tất cả là sự thật
Ruột gan anh cồn cào

Mang hương hôn linh thiêng
Em về em báo mộng
Nhìn ảnh em lồng lộng
Em vẫn sống em ơi

Em ơi, em vẫn sống
( Minh Huệ – Gửi các con ở Hà Nội – 10/4/2002)

Đã bao nhiêu năm, vậy mà hôm qua con mới biết bài thơ này của ba (qua facebook của chị Mai). Lại một lần nữa con tự trách cái sự vô tình của mình.

Trong một bức thư viết tay gửi con những ngày đầu con ra công tác tại Hà Nội, chữ run rẩy lắm vì hồi đó mẹ đã bệnh nặng nằm một chỗ rồi, mẹ đã nhắn nhủ con “Sơn à, một năm mẹ chỉ được sống với con có 5-6 ngày Tết. Chắc ước mơ được sống với đứa con mẹ yêu quý nhất sẽ không bao giờ thành hiện thực… mẹ chỉ muốn con có cuộc sống hạnh phúc sau này…”. Mỗi lần đọc lại là nước mắt lại trào và tim con thắt lại vị thương mẹ quá.

Ở thế giới bên kia mẹ cũng “nghe” được nỗi lòng của con lúc này. Chắc mẹ sẽ cười hiền và bảo con rằng chẳng ai sống bằng quá khứ đâu con. Con hãy làm những điều con chưa có dịp làm cho mẹ với gia đình của con, những người yêu thương con nhất.

Vâng, con hiểu mẹ à. Con rất hiểu. Lâu lắm rồi con lại mới nói chuyện với mẹ mà. Đôi lúc con cũng muốn “dừng” lại đôi chút để nhớ về quá khứ với kỷ niệm tràn đầy yêu thương với mẹ.

Con cảm ơn mẹ

“Cu út” của mẹ (mẹ hay gọi con như vậy)

Read Full Post »

Người ta biết nhiều đến ba – tác giả của bài thơ nổi tiếng “Đêm nay Bác không ngủ”. Ký ức của con về ba đơn giản  là một người cha nhân hậu và anh minh. Con vẫn nhớ ba  luôn có cách nói chuyện với con cái và bạn bè của chúng như với những người bạn. Con vẫn nhớ những ngày con đi học đại học và sau này đi làm xa nhà, đến dịp sinh nhật bao giờ cũng nhận được một tấm bưu thiệp của ba với những lời chúc rất dài và nhiều nhắn nhủ. Con vẫn nhớ những ngày tháng trước khi mất ba bệnh rất nặng phải nằm môt chỗ. Trong người đau đớn lắm nhưng ba hầu như không kêu một tiếng, nét mặt bình thản và luôn cố gắng mỉm cười để con cái khỏi lo lắng.

Ba mẹ là những tri thức nghèo mất đi không để lại tài sản gì đáng kể. Nhưng có những thứ vô giá mà ba mẹ để lại cho chúng con – đó là trí thức, là nhân cách sống và sự tôn trọng của xã hội. Một cách trực tiếp hoặc gián tiếp, con và các anh chị đều nhờ “lộc” cua ba mẹ trong việc lập gia đình và công việc ổn định.

Bị ảnh hưởng của ba, con cũng có thói quen nghe nhạc, đọc sách và mê bóng đã. Các đầu sách con yêu thích đều là những cuốn con đọc từ hồi con đi học mà ba mua cho. Cuộc sống bây giờ gấp gáp quá, thỉnh thoảng tranh thủ cuối tuần đi các hiệu sách cũ tìm lại thú vui ngày xưa để cân bằng lại.

Ngày sinh nhật của minh, con lại nhớ vô cùng những chiếc thiệp mừng giản dị và gần gũi của ba – nhà thơ Minh Huệ.

 

Read Full Post »

Tết 2012.

Mấy ngày Tết ba làm Ôsin trông cu Zon. Mệt nhưng vui và hạnh phúc thấy Zon khôn lớn từng ngày. Đúng là từng ngày thật vì mỗi ngày Zon lại có thêm trò mới và vốn từ “tự học” thật là “siêu”.

Ba đóng cửa đọc sách trong phòng ngủ. Zon đang chơi ở phòng khách, chạy đến lẫy tay gõ cửa và kêu “cốc cốc, ai đây!”. Mẹ mở cửa, Zon cười hớn hở chạy tót lên nghồi và dựa đầu vào ba cười “duyên”. Ba hỏi “ăn gì đấy?”. Zon nói ngay “ăn ngạc” (Zon ăn lạc).

Hai ba con đang ngồi xem TV, Zon đứng dậy lấy áo khoác của mình đưa cho ba bảo “mặc”. Mặc xong, Zon ra lệnh tiếp “Bế bồng” (ý bảo ba đứng lên). Ba giả vở hỏi “bế làm gì”. Zon nói ngay “đi chị My”. Hóa ra cu cậu ngồi chơi chán muốn ba bế sang chị My đang chơi ở nhà ông bà ngoại. Khôn thế là cùng!

Mới 19 tháng nhưng Zon đã biết “hội thoại” trả lời đúng các câu hỏi của ba mẹ.

Zon còn rất biết “nịnh nọt”. Bị bà ngoại mắng cho một lần. Cu cậu nhớ mãi. Mỗi lần sang chơi nhà bà, không ai bảo Zon chạy lon ton đến trước mặt bà nói ngay “Ngoan rồi!”. Sau này ba cho đi học nghề ngoại giao nhé!

Zon cũng biết “tự vận động” để đạt mục đích. Ngày Tết ba để bình hoa trên tủ. Zon muốn lấy hoa nhưng tủ cao quá. Cu cậu lẳng lặng bê cái kệ ghỗ đến sát tủ và lẳng lặng đứng lên định với lọ hoa. Ba hết hồn và bật cưởi vì thấy cu “Mấm” quả là “smart”.

Khách đến chơi, chưa kịp ngồi xuống ghế  Zon đã nhanh nhảu chạy đến chỉ vào tấm ảnh ba mẹ và chị My chụp hồi ở bên Úc và giới thiệu luôn: Ba đây, mẹ đây, My đây. Lại một trận cười ngất.

Ba Sơn update đêm 3 tết 2012.

To be continued…..

1/4/2012 – Zon đã 22 tháng

Ba trích dẫn lại những câu nói gần đây của Zon

“Ba đi ngủ đi?” Zon vừa nói vừa lấy tay đẩy ba – đấy là lúc cu cậu muốn đi ngủ với mẹ và không muốn ba bế

“My, về tắm” – Zon đứng ở cửa, ngó nửa người ra hành lang gọi với theo chị My – Cu cậu bắt chước giọng mẹ Tuyết gọi chị My mấy phút trước đó

“Ba sơn ơi, ba đi tập thể dục về à?” – Zon chạy lon ton ra cửa khi thấy ba vưa đi chạy thể dục về.

“Ba bế bồng em Zon tí” – Đấy là lúc cu Zon muốn được bế, không chịu ngồi chơi một mình

“Zon đi ngủ đây, Zon mệt mỏi quá” – Không biết Zon hóng hớt câu này của ai mà ứng dụng nhanh thế!

29/4

Khi thấy chị My chạy sang nhà ông bà ngoại, Zon muốn chị ở nhà chơi cùng nên chạy ra cửa nói với theo: “My, ở nhà với ba. Bà Nhật (bà ngoại) đóng cửa rồi, đang tắm rồi!”

Mới 22 tháng, nhưng Zon đã muốn “tự làm” tất cả. Môt bát cơm, một thìa – Zon ngồi hì hụi tự xúc ăn, cơm bám đầy mặt đầy áo. Zon rất thích sữa tươi. Toàn đọi mẹ hộp sữa giấy ngòi tự hút ống hút…. ngoại hình và “style” của Zon giống…trẻ nông thôn. Ba gọi Zon là “Hai lúa”.

13/5 – Zon đã hơn 22 tháng

Vì Zon của ba giống “Hai lúa”, ba trêu gọi Zon là quê ở Phú Thọ (quê của bác giúp việc), Zon phản ứng ngay “Ba Sơn là Phú Thọ!”.

Sáng nay mẹ động viên Zon tự mặc quần, cu cậu hì hụi mãi cũng xong nhưng xỏ cả hai chân vào …một ống quần đùi, đứng lên mặt đần thối ra rồi bảo: Chật quá!

Cu Zon đã thuộc và hát trọn vẹn được các bài hát “Ba thương con”, “Bà ơi bà”, “Bà còng đi chợ”, “Bé bé bồng bông”

3/6

Ba hát “Ông trăng ơi đến đây chơi”, Zon chỉnh ngay “Ông trăng ơi xuống đây chơi”.

Mẹ dặn con “Zon ơi, chạy nhẹ nhàng thôi”, Zon liền cãi “Chạy bé thôi chứ?”

Mẹ khen Zon ăn ngoan, ngủ ngoan. Zon bổ sung thêm “cả hóc “khóc” nữa!”

Read Full Post »



14 tháng 10 ngày (10/9/2011): Zon cu tự chập chững đi được khoảng 5-7 bước , khi nào “bối rối” tự biết ngồi xuống chứ không ngã lăn kềnh nhu trước đó.

Động tác dễ thương nhất: xòe tay ra đập nhè nhẹ liên tục vào ba, mẹ hoặc chị My (khi muốn bày tỏ tình cảm và gây chú ý), mắt nhìn rất chăm chú để dò hỏi phản ứng.

Động tác hài hước nhất: Khi ngồi cạnh tường, mẹ nhắc ba “cần thẩn kẻo Zon cụng đầu vào tường”. Không ngờ cu Zon hiểu được và giả vờ ghé đầu cụng nhẹ vào tường làm ba mẹ ngạc nhiên cười ngất.

Động tác “khôn” nhất: Zon rất biết “tùy cơ ứng biến”. Khi mẹ nhắc “không được” bỏ tay vào mồm, cu cậu liền dừng lại, đưa ánh mắt dò hỏi tỏ ra rất hiểu và biết điều. Hoặc khi làm điều gì đó bị nhắc nhở, cậu chàng còn biết cười nịnh nọt chuộc lỗi.

Zon rất có tinh thần chiến đấu (khác hẳn chị My): tích cực dành đồ chơi với các “đồng nghiệp” khi xuống sân chơi với bác Lan (giúp việc), không cho chị My chạm vào đồ gì mà Zon thích.

Ba mẹ đã nhiều lần xót xa vì chị My của Zon thiện quá và hơi …“ngố” quá nên hay bị tổn thương và nhiều thiệt thòi giao tiếp với thế giới bên ngoài. Thấy cu Zon lớn lên nhanh nhẹn và biết sớm, ba mẹ cảm thấy yên tâm và rất mừng.

Keep going, cu Mấm Mấm của ba mẹ!

Read Full Post »

28/6/2011 – cu Zon đẻ thiếu tháng đã tròn 01 tuổi. Cu Zon lớn lên trong sự yêu thương của cả nhà, đặc biệt là sự chăm bẵm tận tụy của mẹ Tuyết và tình thương hồn nhiên của chị My. Cu Zon 01 năm tuổi cứng cáp, nhanh nhẹn và rất dễ thương.

Ba trích dẫn lại bức thư viết tay chị My viết cho em Zon nhân dịp em tròn 01 tuổi:

“Lớn lên em phải ngoan, phải học giỏi, không hay khóc, không hay đòi. Lớn lên em phải học giỏi và viết chữ đẹp, đi học sớm, tự học, tự làm mọi việc, tự tắm, tự đánh răng, tự đi đổ rác, tự nấu ăn, tự nấu cơm, tự rửa bát…… Không chơi máy tính. Em phải như thế thì em mới ngoan được, cả không hay nghịch ngợm nữa, chị yêu Zon! Và không cãi lời ba mẹ!”

Đây là lần đầu tiên chị My viết thư và chị đã viết cho em Zon. Ba mẹ mong cu Zon lớn lên ngoan, học giỏi như lời nhắn của chị nhé.

Chị My nhắn nhủ Zon: Em không được khóc nhè, hay ăn chóng lớn. Chị yêu em nhiều!

Các bức ảnh chụp sau đây ghi nhận lại quá trình lớn lên của Mấm Mấm.


Zon mới 01 tháng nhưng đã biết “tạo dáng” cho ba chup ảnh

Zon 01 tuổi - trông rất láu lỉnh và tinh nghịch

Zon 7 tháng

Zon 3 tháng


Read Full Post »

Zon “giòn” của ba mẹ và chị My bị sốt hai ngày nay. Lần đầu tiên bị sốt đấy!

Lâu lắm ba không có thời gian update về cu Zon. Có rất rất nhiều điều thay đổi và đáng yêu Zon mang đến cho cả nhà.

Zon biết lẫy lúc 3 tháng, biết ngồi xe “riêng” (loại xe dành cho trẻ chưa biết đi) lúc 6 tháng, biết ăn bột lúc 5 tháng (khác với chị My Zon ăn bát bột vèo cái 5 phút xong, không cần uống nươc khi ăn, thìa bột to chơi tất). Còn bây giờ (lúc đã 9 tháng) thấy người lớn ăn gì Zon đòi ăn tuốt (ăn cơm, phồng tôm, bánh quy, dưa hấu v.v Zon đều chiến được). Thế mới xứng đáng là baby boy, Zon nhỉ!

Mẹ bảo Zon giống con mèo con khi ngồi xe, hai chân kiễng nhón tay với vơ đồ trên bàn; còn khi cả nhà ngồi ăn, Zon ngước mắt nhìn lên, đầy cầu khẩn chờ người lớn mớm cho thìa cơm (mẹ bảo Zon lúc này giống con chó con).

Zon rất hay cười và có kiểu cười rất đáng yêu: miệng toe toét và giữ khóe cười rất lâu. Hồi mới 4 tháng, khi chị My trêu đùa, Zon đã có những tràng cười khanh khách kéo dài làm cả nhà không ai nhịn được cười. Khi thích thú điều gì, hai chân Zon duỗi cứng đờ, các khớp kêu răng rắc (ba mẹ không hiểu tại sao Zon làm tài thế).

Zon rất đáng yêu và cũng  rất “đáo để”. Buổi tối tỉnh dậy ngay lập tức miệng gào đòi uống sữa (miệng gào nhưng mắt thì nhắm nghiền) không cho mẹ lấy một giây chuẩn bị. Thôi được, lớn lên đáo để để người đời khỏi bắt nạt mình. Không như chị My hiền và thiện quá, tội lắm.

Ba mong thằng cu “giòn” của ba mau khỏe trở lại. Lại lái ‘xe riêng” vun vút điệu nghệ khắp nhà; lại mau chóng nhào lại kêu “mâm, mâm” đòi người lớn ăn cơm.

Read Full Post »

Older Posts »

%d bloggers like this: